Bài này mà trời Thụy Sĩ tuyết rơi đầy, lang thang trên vỉa hè lót đá sau một ngày làm việc vất vả, đeo tai nghe và chân thì lạnh cóng vì tuyết tan thấm vào đôi ủng, thì bao phê.

BẠN ĐÃ BAO GIỜ YÊU ĐƠN PHƯƠNG MỘT NGƯỜI TẠI THỤY SĨ ?

Trong tất cả loại tình yêu, thì tình đơn phương có thể là loại tình cảm thiêng liêng và đau khổ nhất. Thiêng liêng khi một người xa lạ luôn lo lắng cho một người xa lạ khác, và đau khổ khi những tâm sự mãi chôn chặt trong tim.

Laura Pausini từng hát trong bài “On n’oublie jamais, on vit avec – Chúng ta không bao giờ có thể quên, chúng ta sống mãi với những ký ức tình yêu”

On a plusieurs vies
Mais une seule grande histoire de cœur
Quand l’amour s’enfuit,
Il n’y a jamais de vainqueur
Si on pouvait tout refaire
Balayer nos erreurs
On n’oublie jamais rien, on vit avec

Chúng ta sống nhiều cuộc đời
Nhưng chỉ có một tình yêu vĩnh cửu trong đời
Khi tình yêu bỏ ta đi,
Không bao giờ có kẻ thắng cuộc
Giá chúng ta có thể làm lại từ đầu
Xóa hết những sai lầm
Chúng ta nào thể quên được điều gì, chỉ có ký ức yêu thương ngự trị

Có bao giờ, trong những tháng ngày tha phương, kiếm tiền nơi đất khách, chúng ta cảm thấy mệt mỏi, muốn gục ngã trước những thử thách tưởng chừng không vượt qua được ? Khác biệt về ngôn ngữ, cô đơn nơi xứ người, giá mà có ai đó ở bên cạnh để cho mượn một bờ vai ?

Nhưng nào phải khi yêu thì sẽ được yêu. Có thể do lỡ một nhịp đường đời nên gặp nhau quá trễ, gặp đúng người nhưng sai thời điểm, nên đành nhìn bàn tay ấy đang trong một bàn tay khác ?

Tình yêu đơn phương như đường một chiều, chỉ có đi không có về. Cũng như cuộc đời anh và em như hai đường thẳng song song, mãi không có điểm giao nhau.

Nên em hãy mãi là một kỷ niệm đẹp của một thời vụng dại, khi chúng ta chưa vương phải những muộn phiền của cuộc đời, chỉ biết yêu một cách chân phương, ngây thơ và ngu ngốc. Tình yêu thời sinh viên là tình yêu đẹp nhất 

Có những điều chỉ đẹp khi còn dang dở, như cuộc tình của anh và em.

Em ơi, có biết điều gì thật đau
Trong cuộc sống muôn màu để anh nói cho em nghe nhé
Rằng nơi anh đã từ lâu có cảm xúc lạ
Mỗi khi em kề bên được nghe em nói cười

Mình đã biết nhau từ lâu
Nên anh chẳng nói ra hết những lời này
Sợ em đi mất
Lặng im thấy em cùng ai
Dần khoảng cách với anh bao ngày
Em đâu nào hay

Vì vậy, khi còn trẻ, nếu khi yêu thì phải nói, cũng như là đói thì phải ăn. Chớ để những tâm sự mãi chôn chặt trong lòng, những lời yêu còn vương vấn mãi trên bờ môi, chẳng đến được trái tim của một người. Cùng lắm là ăn 1 cái tát, nhưng rát trên mặt vẫn đỡ hơn dằm trong tim.

Gửi cô gái Thượng Hải năm 2004. Viết cho một thời tuổi trẻ.

18/07/2018

Tuan Nguyen